Buồn Vui Nghề Kiền Trúc Sư

Kiến trúc sư là một trong những nghề lâu đời nhất trên thế giới có lý thuyết khoa học và cơ sở pháp lý hành nghề...

5 điều cần lưu ý Sau khi tốt nghiệp

Là một kiến trúc sư trẻ và mới tốt nghiệp của Kansas State University, Nicholas Kreitlerchia sẻ với chúng tôi năm khuyến nghị quan trọng cho tất cả các đại học tham gia vào "thế giới thực".

Những điều nhà trường Kiến trúc không dạy bạn.

Kiến trúc hấp dẫn bởi nó đầy tính bất ngờ, chính bạn phải khám phá và tạo ra đáp án. Tự tìm ra đường đi của mình, gắn bó và chủ động, bạn sẽ bất ngờ về sản phẩm độc đáo mình làm ra và trở nên hài lòng hơn dù với bất kỳ điểm số nào.

Trách nhiệm của người kiến trúc sư

Nghề kiến trúc là một nghề nhạy cảm với những đổi thay của lịch sử và tiến trình xã hội mà thời đại đang diễn ra. Người kiến trúc sư cũng vậy, là nhân tố tác giả chuyển tải những chuyển biến xã hội đó. ..

10 phẩm chất để trở thành KTS vĩ đại

Một kiến trúc sư vĩ đại đã và kỹ năng giao tiếp bằng lời bằng văn bản xuất sắc và có thể tổ chức các cuộc thảo luận hiệu quả với khách hàng...

Hiển thị các bài đăng có nhãn Kỹ năng chuyên môn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kỹ năng chuyên môn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Kiến trúc sư Nhật Bản: “Bí quyết của chúng tôi ở Việt Nam là ánh sáng và cây xanh”


anhsangcayxanh2
Sau đây là một số yếu tố giúp họ “hội nhập” ở Việt Nam mà họ đã chia sẻ:
Việt Nam là xứ nhiệt đới, vậy trong việc thiết kế kiến trúc cần chú ý yếu tố nào và cách giải quyết nó như thế nào?
- Việt Nam có khí hậu nhiệt đới, miền Nam nóng ẩm, mưa nhiều và có ánh sáng mạnh. Chúng tôi tập trung giải quyết để nhà thông gió tự nhiên, ánh sáng điều tiết tốt và đưa cây xanh vào trong nhà. Đó là vấn đề chung, nhưng mỗi công trình lại có cách giải quyết cụ thể khác nhau tuỳ vị trí, hướng nhà và nhiều yếu tố khác. Trong nhà phố, chúng tôi dùng giải pháp mở rộng không gian nhất có thể. Thay vì các vách tường cứng ngăn cách các không gian khác nhau và cản luồng đi của không khí, chúng tôi thay bằng các vách ngăn di động lùa hoặc xếp. Như vậy khi cần, ta mở các vách và nhà có gió thông thoáng hơn, khi cần khép lại vẫn có không gian riêng tư.
Phía sau nhà, các bức tường có thể thay bằng các vách cửa chớp, tạo sự kín đáo mà vẫn thoáng. Có khi mặt tiền chúng tôi làm các lam ngang, đồng thời là những bồn cây. Cách này vừa thông gió vừa có cây xanh làm mát và cản bớt ánh sáng bên ngoài. Mặt sàn sát với mặt tiền nói trên xử lý một khe trống để gió có thể đưa xuống theo chiều dọc xuống các tầng. Vấn đề ánh sáng ở đây có nhiều thú vị. Nhà ống thì dài nên có chỗ quá nhiều ánh sáng, chỗ thì thiếu. Và chúng tôi có nhiều giải pháp để giải quyết vấn đề này.
Mặt trước một căn nhà phố tại TPHCM do nhóm kiến trúc sư Võ Trọng Nghĩa, Daisuke Sansuki và Shunri Niszihawa thiết kế mới hoàn thành
    Người Việt Nam có cách sống, sinh hoạt và văn hóa khác, vậy các ông thiết kế những công trình sao cho phù hợp?
    - Do có thời gian ở đây đã tương đối lâu, chúng tôi tìm hiểu nhiều về phong tục tập quán của người Việt. Người Việt rất thích cây xanh và hoa, từ ngày xưa đã có câu “trước cau, sau chuối”. Trong các công trình chúng tôi rất chú ý chọn lựa và suy nghĩ cẩn thận về cây xanh. Chúng tôi dùng cây xanh như một yếu tố kiến trúc nên nó xuất hiện ngay từ ý tưởng đầu tiên. Kiến trúc và cây xanh là hai yếu tố quan trọng như nhau. Xứ nhiệt đới có nhiều loại cây, hoa đẹp như ở Việt Nam là điều kiện thuận lợi cho chúng tôi. Cây xanh được chúng tôi đưa vào giữa nhà, thậm chí cả phòng ngủ, như một yếu tố điều hoà không khí và mang lại cảm giác tốt cho người sống trong ngôi nhà. Một điều nữa, người Việt có thói quen ngồi thấp gần sàn nhà, như ngày xưa họ ngồi trên sập gụ, đi văng thấp, nên khi thiết kế chúng tôi xử lý bàn ghế cũng như nội thất thấp. Việc ngồi thấp này cũng là điều tốt, vì trong nhà không khí nóng thường ở trên cao, còn khí mát nằm chìm xuống dưới, nên ngồi thấp bao giờ cũng mát hơn.
    theo trelangkienviet

    Kiến trúc Việt đi về phía vô vọng?

    Làm thế nào để có những công trình kiến trúc Việt Nam vừa hiện đại, vừa mang bản sắc dân tộc, là kỳ vọng của người dân Việt Nam, của những ai quan tâm đến kiến trúc Việt. Tuần Việt Nam có cuộc phỏng vấn Kiến trúc sư Nguyễn Văn Tất - Phó Chủ tịch Hội KTS Việt Nam về chủ đề này.

    Hình tượng hóa một cách thô thiển

    - Vài năm qua, đã có nhiều công trình kiến trúc quan trọng, mang tính biểu tượng được xây dựng ở Hà Nội, như Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Bảo tàng Hà Nội, Nhà Quốc hội, và gần đây nhất là Nhà hát Thăng Long. Với những công trình ấy, yêu cầu đặt ra luôn là phải mang đặc trưng kiến trúc của Việt Nam, nhưng thiết kế được chọn đều của các KTS nước ngoài...

    KTS Nguyễn Văn Tất (ảnh bên): Nhà báo nhắc đến Nhà hát Thăng Long thì tôi phải nói thật. KTS Renzo Piano là một trong những KTS tôi cực kỳ yêu quý, nhưng tôi không thể chịu được bản thiết kế Nhà hát Thăng Long của ông (ít ra ngay từ những ấn tượng thị giác ban đầu) vì nó đụng chạm đến những vấn đề rất lớn về xúc cảm kiến trúc của mình.

    Ở cái nhìn đầu tiên, những đường nét của công trình khá phổ biến với các công trình hiện đại, những đường cong nghếch lên, rất tự nhiên, táo bạo. Nhưng tất cả cái đó đi ngược lại với cảm giác về chất lượng không gian của người Việt. Ở mình thì hoặc chùng xuống, hoặc ngang, chứ không nghếch mũi lên trời để đón nắng chói, mưa tạt. Bản thân việc bị "chệch" cách cảm xúc kiến trúc bằng những thói quen tiện nghi của người Việt đã là điểm yếu.

    Ở những nước xứ lạnh, dù nắng mùa hè chói chang nhưng người ta vẫn rất phóng khoáng, vẫn mở bung về phía mặt trời rất ngạo nghễ vì với họ đó là tiện nghi, là hạnh phúc. Nhưng ở mình thì lại cần tránh, cần che đậy nhiều nhất nếu có thể. Bạn đem niềm hạnh phúc ở chỗ khác tới để gợi niềm hạnh phúc ở đây là sai. Bản thân đường nét táo bạo đó đã sai với thói quen về cảm thụ sự an toàn về không gian, về khí hậu. Rồi một hình ảnh ngôi nhà trên hồ với những thanh chỏi như thế, nếu quy mô của một nhà sàn thì hợp, còn to như nhà hát thì có vẻ đánh đố về tỉ lệ cảm thụ.
    Những điều đó tôi không biết giãi bày với ông Renzo thế nào. Mình là KTS nhỏ, đứng ra phê phán một bậc thầy như thế có đúng không? Nhưng tôi cảm thấy rất bức xúc.

    Dường như ông tập hợp lực lượng tư vấn dữ dằn nhưng họ lại tư vấn sai, dẫn ông ấy đến những chuyện hình thức quá, không đi vào đúng bản chất của những giá trị Việt Nam.

    - Như cách Nhà Quốc hội (đang được xây dựng) được gắn thêm cái cổng cách điệu từ cổng đình, hay Trung tâm Hội nghị Quốc gia được thuyết minh là "sóng Biển Đông"? Hay dịp Đại lễ vừa rồi, đi đâu ta cũng dễ dàng bắt gặp hình ảnh cách điệu của Khuê Văn Các?

    Những người thiết kế các công trình nhà báo nhắc là những KTS lớn, lẫy lừng, nhưng tôi cảm nhận có một sự tư vấn, trong tư vấn đó lại có một sự thỏa hiệp để lấy được công trình. Họ gắng đi tìm một chi tiết nào đó để cố gợi lại cái gì đó cho có vẻ VN, nhưng lại mang tính chất hình thức.

    Anh hình tượng hóa một cách thô thiển những thứ rất giá trị, nên đã làm mất đi giá trị thực sự. Trong kiến trúc ai cũng biết vấn đề tỷ lệ, khi nho nhỏ thì nó là mình, còn phóng lớn lại... không ra. Cho nên từ một nhà sàn, một ngôi đình sẽ rất khác với một công trình khổng lồ hàng chục ngàn mét vuông sàn. Nếu ta cố tình đẩy về phía nào đó thì kệch cỡm ngay. 

    Phương án ý tưởng kiến trúc công trình Nhà hát Thăng Long do Renzo Piano Building Workshop thực hiện 

    Không thể lợi dụng, gượng ép

    - Từ mong ước chính đáng là tạo ra những công trình kiến trúc hiện đại thật sự Việt Nam, nhưng thực tế lại khó khăn hơn nhiều?
    Có thể nói, một trong những cái dở của quản lý nhà nước ở ta là anh nghĩ anh tiết kiệm, anh chắt bóp, nhưng thực ra, anh tầm thường hóa những giá trị hạ tầng xã hội bằng cách đưa ra những giá đầu tư mang tính chất phá hoại. Anh chỉ đốt tiền để tạo thành những đống vật liệu không có giá trị. Nếu so với công cuộc trong mấy năm của Trung Quốc để chuẩn bị cho Olympic Bắc Kinh 2008 đã để lại những công trình để đời, còn ta trong mấy chục năm vừa qua tiêu tốn gấp nhiều lần để chỉ tạo vô số công trình xấu xí.

    ...Cuộc sống đương đại đòi hỏi rất nhiều loại và đẳng cấp công trình khác nhau. Không phải lúc nào cũng tỉ tê một điệp khúc "bản sắc". Nhưng có một yêu cầu tối thiểu về văn hoá ứng xử là nếu chưa có gì để đóng góp về giá trị bản sắc mới thì ít nhất cũng không được tùy tiện gây phản cảm bằng những thứ dễ dãi, thô thiển, xa lạ với tập quán và mỹ cảm người Việt.  
    Tôi có thể nói thế này, nếu mình mãi trông đợi những đầu bếp xứ khác mang đến những món ăn chế tác mới tinh tế truyền thống Việt, thì liệu ta có thể chờ đợi gì ở đó?

    Nhắc đến kiến trúc Việt Nam truyền thống là nhắc đến những kiến trúc gắn liền với tâm thức Việt mà ai cũng cảm được như mái đình, chiếc cổng làng, con đường làng, ao nước, cầu khỉ, bóng đa...

    Những công trình cách điệu từ đó, còn tồn tại như Chùa Một Cột, đình Đình Bảng, đình Chu Quyến, chùa Keo... và lớn hơn nữa là những lăng tẩm, những thành phố như Huế hay Hà Nội thì ai cũng có thể cảm nhận, có thể tự hào là rất Việt Nam.

    Khi ta làm một công trình mới và tuyên bố đã cách điệu từ những yếu tố đó thì người xem sẽ dễ ve vuốt vào mỹ cảm Việt, "trông Việt Nam đấy"!

    Nhưng đó là bắt chước, lặp lại, hay giỏi hơn một bậc là vay mượn. Cuộc sống đương đại luôn đi về phía trước, tới phiên nó cũng phải tạo ra truyền thống cho cái tiếp theo. Nó có quyền tự do, có quyền sáng tạo, có quyền đưa ra những chuẩn mực mới.

    - Nhưng bằng cách nào, thưa ông?

    Việc đi tìm, khẳng định, thậm chí muốn trở thành mẫu mực là nhu cầu không chỉ của tự thân các nhà kiến trúc, mà là nhu cầu của cả cộng đồng. Nó cần một môi trường để được sinh ra, nuôi nấng và được khẳng định như những giá trị Việt mới. Cái đó có nhiều đường để đi, nhưng cách để nó ra đời thì chỉ có một: Anh phải hết sức có tâm trong công việc của anh, để rồi anh sẽ đạt tới một thành quả nào đó, không lợi dụng bất cứ phương tiện nào một cách cố tình, gượng ép để tỏ ra là mình là người tạo ra bản sắc mới.

    Anh tạo ra, anh thấm nó, rồi đến một lúc nào đó, cũng giống như sự sáng tạo trong bất kỳ lĩnh vực nào khác, anh thành công. Khi người ta làm mà lại nghĩ đến sự nổi tiếng, sợ một quyền lực nào đó, bị vụ lợi vì một lợi ích nào đó quá lớn, thì con đường đến gần với thành công càng xa vời.

    - Ông có tự tin mình đang đi đúng hướng?

    Tôi không dám khẳng định điều đó, nhưng tôi luôn tự vấn mình, tự nhủ mình phải theo con đường đó. Mong mỏi định hình kiến trúc Việt đương đại là điều trăn trở của rất nhiều người có tâm, nhưng tôi cho rằng gượng ép cũng không được, vì đó là sự kết tinh. Nó sẽ xuất hiện khi có duyên, có cơ may. Nhưng tôi nhắc lại, mọi việc phải tuân thủ con đường hết sức tự nhiên, hợp quy luật, hợp với sự mong muốn, quyền lợi của cả một cộng đồng trong một thời đại sống với những điều kiện tự nhiên, xã hội, công nghệ... chứ không ép được.

    Đình làng truyền thống Việt Nam (nguồn: Ashui.com) 
    Nhà khoa học còn cần có một Tổ quốc

    - Đúng là ta không thể ép, không thể sốt ruột, không thể ra thời hạn kiểu "đến 1000 năm Thăng Long" phải đạt, nhưng làm sao để như ông đã từng nói, là đừng mắc những sai lầm khó sửa chữa. Cái cách Việt Nam đang dựa vào các KTS danh tiếng của nước ngoài, để tạo ra những công trình mang tính cách điệu kiến trúc Việt Nam có là cách làm đúng?

    Đúng và không đúng! Đa phần đúng ở khía cạnh "dùng được", đa phần sai ở khía cạnh đi tìm sự "khai hóa" bản sắc Việt trong kiến trúc.

    Khi mình chưa có đủ lực, đủ tài năng để làm điều gì đó thì mình nên đứng về xu thế đúng, để may ra có cơ may, còn đứng về xu thế không đúng thì coi như vô vọng. Rất tiếc, điều kiện chung của xã hội ta hiện thời đẩy kiến trúc và quy hoạch về phía thiếu cơ may.

    Về kiến trúc thì người ta đang kỳ vọng vào sự khai hóa của lực lượng kiến trúc từ những nước đã phát triển, để mở mắt cho mình về chính điều thuộc về... truyền thống của mình. Điều đó tôi khẳng định, 100 lần cũng khẳng định giống nhau, là vô vọng.

    Nếu anh cần làm cái gì đó để nhận diện nhanh chóng về tính hình thức của kiến trúc Việt Nam đối với người nước khác thì có thể được, nên lâu nay họ lầm lẫn. Bạn cũng thấy đấy, một nhiếp ảnh gia nước ngoài tài năng sẽ chọn được góc để chụp ngay được vẻ Việt Nam. Còn ta chụp cả tỷ tấm hình nhưng chọn vài tấm để giới thiệu VN ra nước ngoài thì có khi lại chọn sai. Bởi quá quen thuộc mọi thứ lại khó nhận ra đâu là sự khác biệt với người ngoài.

    - Nghĩa là đang có sự nhầm lẫn giữa tính hình thức và bản sắc thật sự của kiến trúc Việt Nam hiện đại?

    Chính sự nhầm lẫn đó đẩy đến việc được sự chấp thuận của nhà nước, của các bộ ngành trung ương, các chủ dự án đã mời các KTS nước ngoài vào ồ ạt, mong muốn tạo ra những vấn đề thuộc về bản sắc của mình, trong khi cơ chế hợp tác hợp lý với các nguồn tri thức quý giá trong nước đã và đang lỏng lẻo một cách đau xót. Đó là lý do tại sao khi đi sâu vào những vấn đề sâu sắc hơn, thì ngay cả những KTS rất đình đám, đáng kính như thế cũng lúng túng.

    Tôi rất thích câu nói của Lev Tolstoi "Ngay cả nhà khoa học còn cần một tổ quốc, huống chi...". Ta cứ nghĩ nhà khoa học chỉ làm khoa học, họ là công dân toàn cầu, nhưng rõ ràng trong thâm tâm họ cần một chỗ dựa, một điều lớn lao để họ dâng hiến, tạo động lực cho họ. Huống chi nhà văn, họa sĩ, KTS... dứt khoát phải có một Tổ quốc, một nơi chốn mà chỉ riêng trực giác đã có thể đánh thức cho họ bao điều.

    Đây là một lầm lẫn rất nghiêm trọng, nhưng lại đang diễn ra rất ồ ạt. Bạn có biết, hiện thời đã có hàng chục bệnh viện từ Bắc chí Nam được thiết kế bởi một KTS Hàn Quốc. Có KTS ở TPHCM đã thẳng thắn gọi ông này là "thợ vẽ bệnh viện", bởi các công trình rất giống nhau. Ngay khi tôi đi chấm 2 công trình bệnh viện ở Vũng Tàu, 1 cái 200 giường, 1 cái 600 thì cũng nhác nhác nhau.

    Phải nói rõ là thiết kế bệnh viện rất phức tạp, bởi trong nó chứa hàng 500, 700 hạng mục nhỏ, nên một người chưa từng vẽ bệnh viện sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Còn ông này đã có sẵn một số chi tiết mẫu nên sẽ lắp ghép vào rất dễ dàng. Nhưng không thể hy vọng tạo dựng được phong cách kiến trúc Việt Nam đương đại từ cách làm "lười" như thế.

    Tôi đành có lựa chọn của riêng mình, rằng những cuộc thi chỉ mời KTS nước ngoài như một định chế loại trừ về năng lực kiến trúc sư trong nước (trong đó chắc chắn là có cả tôi!) thì tôi từ chối lời mời tham gia chấm. Chủ tịch Hội Kiến trúc sư VN - KTS Nguyễn Tấn Vạn cũng đã có nhiều lần quyết định như vậy.
    • Ảnh bên : Trung tâm Hội nghị Quốc gia
    Đi về phía thiếu cơ may

    - Nãy giờ chúng ta nói nhiều về KTS nước ngoài, và ông đã khẳng định không thể trông chờ vào họ để tạo ra giá trị mới cho kiến trúc Việt Nam. Còn KTS Việt Nam đang ở đâu trong hành trình này? Có một thực tế nhức nhối là suất đầu tư cho những công trình kiến trúc ở Việt Nam quá thấp?

    Tôi xin được nhắc lại phạm vi trao đổi của chúng ta từ đầu. KTS nước ngoài, với nhiều kinh nghiệm và trải nghiệm quản lý, thiết kế, kỹ thuật ... là người đồng hành cần thiết lắm chứ. Cái đáng nói là hệ quả xấu. Xu hướng lệch, nguy hiểm nhất của ta là "sính ngoại", nhờ người rất ít biết về cái của mình đi khai hóa cho mình.

    Còn lực lượng chủ thể, cảm rất tốt cái hồn của kiến trúc Việt Nam thì lại không có cơ hội, không được khuyến khích, không đủ kỹ năng để tổng hợp và chuyển nó thành giá trị mới. Cơ hội ngày càng teo tóp đi cho lực lượng lẽ ra phải là lò nung, là nồi hầm mang lại cơ hội nhất.

    Nói về suất đầu tư, tôi buộc phải đưa ra sự so sánh thế này. Khi chúng ta xây dựng Trung tâm Hội nghị Quốc gia, suất đầu tư khoảng 3000 USD/m2 sàn, trong khi tất cả các công trình lớn của ta thời đó chỉ loanh quanh khoảng 4, 5 triệu đồng/m2 sàn. Một sự chênh lệch khủng khiếp. Với suất đầu tư teo tóp thế kia, bạn nghĩ KTS Việt Nam phải xoay sở thế nào để tạo ra những giá trị mới? Chưa kể, suất đầu tư từ Cà Mau đến Lạng Sơn là giống nhau. Nhà nước như thế nên tư nhân cũng nhìn vào nhà nước để ép KTS chúng tôi.

    Có thể nói, một trong những cái dở của quản lý nhà nước ở ta là anh nghĩ anh tiết kiệm, anh chắt bóp, nhưng thực ra, anh tầm thường hóa những giá trị hạ tầng xã hội bằng cách đưa ra những giá đầu tư mang tính chất phá hoại. Anh chỉ đốt tiền để tạo thành những đống vật liệu không có giá trị. Nếu so với công cuộc trong mấy năm của Trung Quốc để chuẩn bị cho Olympic Bắc Kinh 2008 đã để lại những công trình để đời, còn ta trong mấy chục năm vừa qua tiêu tốn gấp nhiều lần để chỉ tạo vô số công trình xấu xí.

    - Với những công trình thật sự hiện đại, không mang chút nào bản sắc Việt Nam, thì khả năng dung nạp vào một thành phố để không làm mất hồn cốt Việt là như thế nào?

    Cuộc sống đương đại đòi hỏi rất nhiều loại và đẳng cấp công trình khác nhau. Không phải lúc nào cũng tỉ tê một điệp khúc "bản sắc". Nhưng có một yêu cầu tối thiểu về văn hoá ứng xử là nếu chưa có gì để đóng góp về giá trị bản sắc mới thì ít nhất cũng không được tùy tiện gây phản cảm bằng những thứ dễ dãi, thô thiển, xa lạ với tập quán và mỹ cảm người Việt.

    Việc đó có thể điều tiết được bằng phối hợp và công nhận lẫn nhau trong công tác tư vấn giữa các quốc gia, mà lâu nay ở Việt Nam là một khoảng trống lớn đầy rủi ro (chưa có Luật Kiến trúc sư, chưa có Kiến trúc sư đoàn... như thông lệ các quốc gia khác). Cơ hội (và cả quy định) để tư vấn nước ngoài tìm cộng tác tin cậy trong nước rất thiếu ràng buộc.

    Cơ hội và năng lực tài chính để tư vấn trong nước tìm cộng sự nước ngoài càng hiếm hoi hơn. Và như thế, cục diện này không còn là câu chuyện nghề nghiệp, câu chuyện quyền lợi hay đạo đức, văn hoá hay thực dụng mà đã trở thành câu chuyện thời cuộc, câu chuyện ứng xử đủ tầm của các chính sách quốc gia.
    http://mag.ashui.com

    Suy nghĩ về Giáo dục Kiến trúc


    Cựu sinh viên mô tả về kinh nghiệm giáo dục kiến trúc thường có thể dao động từ thất vọng để ngưỡng mộ. Các bài viết Giáo dục sáng tạo? Một phân tích của Giáo dục Kiến trúc hiện tại Xin-ga-po , được viết bởi một sinh viên năm thứ tư tham dự Đại học Quốc gia Singapore , là một bộ sưu tập của những suy nghĩ và quan sát dựa trên kinh nghiệm cá nhân này. Bài báo chủ yếu tập trung vào nỗi thất vọng đặc biệt. Tuy nhiên, những nỗi thất vọng cùng là so sánh với những người thường lên tiếng trong suốt nhiều tổ chức trên khắp Hoa Kỳ.
    Tác giả bắt đầu bằng cách phê bình thiếu sự chú ý của NUS vào quá trình sáng tạo và tác dụng cản trở của thời hạn chặt chẽ. Tương đối trong nước Mỹ, học sinh thường ngạc nhiên ở sự thiếu thời gian dành cho quá trình thiết kế sáng tạo. Thông thường, nhiều thời gian hơn cho việc chuẩn bị các bài thuyết trình so với thiết kế thực tế. Tuy nhiên, giáo dục kiến trúc không hoàn toàn tập trung vào việc thăm dò sáng tạo. Học kỳ khác nhau thường có một tập trung khác nhau, mà thường phụ thuộc vào kế hoạch thiết kế của nghiên cứu và tập trung của giáo sư. Bài học kinh nghiệm cố gắng để trang trải các vấn đề cơ bản của giao tiếp hiệu quả bằng lời nói và hình ảnh, quản lý thời gian, tự động lực, hợp tác,  thiết kế.
    Sinh viên kiến ​​trúc Singapore tiếp tục để mô tả sự so sánh phân loại giữa sinh viên dẫn đến cạnh tranh hơn là hợp tác. Hiểu điều này là một ý kiến ​​sai lệch và các đối số mâu thuẫn đã được viết trong phần bình luận bên dưới bài viết từ các sinh viên NUS khác. Ý tưởng này của đối thủ cạnh tranh là biến mất khỏi hệ thống của Mỹ học kiến ​​trúc. Trong những năm gần đây, tập trung siêu trên sự hợp tác dường như để phản ánh sự hiện đại hóa của lĩnh vực này. Các công ty sử dụng cơ cấu quyền lực bên, chứ không phải là cấu trúc truyền thống từ trên xuống, đang trở thành thần tượng hơn.
    Hợp tác thúc đẩy sự đổi mới và sáng tạo, và nó là một kỹ năng quan trọng mà một sinh viên kiến ​​trúc phải được tiếp xúc với. Tuy nhiên, thất vọng với sự bất lực của tổ chức để hỗ trợ sinh viên trong việc hợp tác bên ngoài khu vực của họ nghiên cứu của tác giả là một khiếu nại phổ biến. Mặc dù các trường học đang liên tục cố gắng để tích hợp các môn học hỗn hợp, ý định hợp tác mạnh mẽ trong đầu nhưng động lực có xu hướng chết như học kỳ tiếp.
    Việc thiếu các kỹ năng công nghệ giảng dạy trong suốt giáo dục kiến ​​trúc là một khiếu nại chính của tác giả sinh viên NUS, cũng như nhiều sinh viên trên khắp nước Mỹ. Hệ thống giáo dục xuất hiện để có một thời gian khó khăn với các công nghệ đang phát triển nhanh chóng của lĩnh vực này, không cung cấp đầy đủ các khóa học, và đẩy trách nhiệm lên học sinh. Kiến thức chuyên sâu của phần mềm phổ biến là cần thiết cho sinh viên để có thể cạnh tranh trong thị trường việc làm và điều này là một cái gì đó sinh viên thường phải vật lộn với.
    Cuối cùng, sự thiếu khả năng để duy trì một sự cân bằng giữa cuộc sống học tập và cá nhân của học sinh dường như là một vấn đề đó là phổ biến không chỉ ở Singapore và trên khắp nước Mỹ mà còn trên khắp các ngành nghề. Câu chuyện hy sinh của các kiến ​​trúc sư chuyên dụng là phổ biến, nhưng việc thiếu khả năng để duy trì một sự cân bằng thường là một kết quả của việc quản lý thời gian nghèo hoặc kỳ vọng không thực tế. Điển hình trong những năm đầu của giáo dục kiến ​​trúc, sinh viên đấu tranh để duy trì sự cân bằng này. Tuy nhiên, trong đại học, nhiều sinh viên đã học được kỹ năng quản lý thời gian hiệu quả và yêu cầu ít hơn tất cả các nighters. Ngược lại, tất cả các nighters-không phải lúc nào cũng tránh được. Đó là không thể thiết kế từng chi tiết trong một dự án trong một học kỳ và đôi khi đưa vào thêm giờ là giá trị các nỗ lực để nâng cao hơn nữa việc thiết kế.
    Cho dù giáo dục kiến ​​trúc của bạn là ở Singapore hoặc Mỹ, mục đích của nó được cho là nhằm mục đích để dạy học sinh tự học, quản lý thời gian, và tư duy phê phán. Tương tự như bất kỳ chương trình nghiên cứu, đó là khó khăn để theo kịp với một nghề đang phát triển nhanh chóng và luôn luôn có chỗ cho cải tiến. Tuy nhiên, như không muốn bất cứ học sinh nào có thể được thừa nhận, có nhiều để được thu được từ một nền giáo dục kiến ​​trúc. Bao nhiêu là đạt được phần lớn là phụ thuộc vào cá nhân.
    nickkreitler.wordpress.com/

    5 điều cần lưu ý Sau khi tốt nghiệp














    Là một kiến trúc sư trẻ và mới tốt nghiệp của Kansas State University,  Nicholas Kreitlerchia sẻ với chúng tôi năm khuyến nghị quan trọng cho tất cả các đại học tham gia vào "thế giới thực". Xin cảm thấy tự do để thêm các khuyến nghị của bạn trong phần bình luận dưới đây.
    Mỗi trường có một cách khác nhau giảng dạy học sinh của mình, một số có một cách tiếp cận tập trung vào lý thuyết, một số làm điều đó trên kinh nghiệm thực tế và một số cố gắng để có một cách tiếp cận cân bằng. Mỗi trong số này có ưu và nhược điểm của họ, nhưng tôi không tìm cách để thảo luận về chương trình giảng dạy. Tôi muốn thảo luận về một số trong những điều đã được bỏ qua. Đôi khi đó chỉ là những điều mà chỉ có kinh nghiệm thế giới thực có thể dạy cho bạn. Bây giờ tôi xa biết tất cả mọi thứ, nếu tôi biết bất cứ điều gì ở tất cả, nhưng tôi có một nhìn thấy một tia sáng hy vọng vài trên đường chân trời và tiếp tục để giữ cho tôi động lực. Tôi đã tìm thấy rằng chúng ta đều tìm kiếm một chỗ đứng trong thế giới này bao giờ thay đổi và một lời khuyên nhỏ là không bao giờ là một điều xấu.
    1. MẠNG
    Một khía cạnh rất quan trọng để kết nối với cộng đồng thiết kế được nhận ra và gặp những người mới chia sẻ niềm đam mê của bạn. Có nhóm tất cả các xung quanh khu vực, mỗi người trong số họ với chương trình nghị sự tập trung của riêng của họ, nhưng mục tiêu chung của họ là thúc đẩy nhận thức về thiết kế trong cộng đồng. Một số trong các cuộc đàm thoại tốt nhất tôi đã có tại các sự kiện nói tiếng khác nhau và giờ hạnh phúc. Những cuộc nói chuyện có thể bao gồm bất cứ nơi nào từ nói về những gì có thể được thực hiện cho nhà ở trong một môi trường đô thị đến một giờ và trò chuyện khoảng một nửa viên gạch, và những gì nó có nghĩa là thành phố. Những cuộc hội thoại này là một cách tuyệt vời để có được kết nối và gặp gỡ những người mới có thể có thể để giúp bạn theo cách của bạn. Đây không phải là để nói rằng bạn nên mong đợi bất cứ ai để cung cấp cho bạn một cái gì đó, nhưng nó giúp tạo ra một mối quan hệ cá nhân với những người khác trong ngành công nghiệp, bởi vì bạn không bao giờ biết những gì nó có thể dẫn đến.
    2. Ở MẠNH MẼ
    Đây là một trong những đơn giản, bạn sẽ không làm cho nó thông qua 5 năm của trường kiến ​​trúc nếu bạn không yêu thích những gì bạn đang làm. Vì vậy, hãy chắc chắn để duy trì niềm đam mê khi bạn rời khỏi trường học. Điều này có thể là một cái gì đó đơn giản như tạo ra các dự án lý thuyết cho bạn làm việc trên, học tập cho các kỳ thi, phác thảo cho một giờ một ngày, học một chương trình mới, hoặc xây dựng một cái gì đó. Rất nhiều kiến ​​trúc sư trẻ vẫn còn đang tìm việc làm hoặc đã được cho đi, và trong khi độ tuổi trung bình của công ty tiếp tục tăng ở đam mê về kiến ​​trúc có thể được khó khăn. Vì vậy, trong khi bạn có thể ra khỏi công việc bạn có thể muốn ở lại hoạt động, bởi vì bạn biết câu hỏi đó sẽ đến trong một cuộc phỏng vấn là "có những gì bạn đã làm gần đây?" Cách bạn trả lời câu hỏi đó có một hiệu ứng của bạn được cảm nhận như thế nào để giữ cho rằng trong tâm trí.
    3. HÃY THAM GIA
    Có rất nhiều của các nhóm đó, và rất nhiều sự kiện cho bạn để được tham gia. Tôi luôn luôn nhận được yêu cầu làm thế nào tôi biết khi có cái gì đó đang xảy ra, và rất nhiều của nó có để làm với đang được kết nối. Có rất nhiều nhóm ra có mà phát sóng khi họ có một sự kiện đến hoặc đang nhận được với nhau, và đó là bởi vì họ muốn mọi người đi ra và nhận được liên quan đến những gì họ đang làm. Điều này có thể là một cái gì đó như là đơn giản như đi ra ngoài một bài giảng tại các trường đại học địa phương, lấy một đồ uống tại một quán bar với các chuyên gia khác trong ngành công nghiệp để nói về một dự án được đề xuất, hoặc thậm chí chỉ cần tìm một nguyên nhân hay tổ chức mà bạn quan tâm và yêu cầu làm thế nào bạn có thể giúp đỡ. Lựa chọn của bạn là vô hạn, nhưng họ là những gì bạn làm trong số họ và ngồi ở nhà vào một đêm thứ Tư ở phía trước của truyền hình không phải là làm nhiều cho sự nghiệp của bạn.
    4. PHỎNG VẤN THÔNG TIN là một điều tốt
    Sự thật đơn giản là nếu ra tươi của bạn học và bạn không có nhiều kinh nghiệm nếu bạn có bất kỳ ở tất cả. Sau một vài tháng gửi sơ yếu lý lịch và thư xin việc, tôi đã bắt đầu để có được kiệt sức bởi nó. Tôi đã phải bắt đầu suy nghĩ khó khăn hơn về những gì tôi đã làm và nếu nó thực sự là điều đúng, và tôi nhận ra tôi chỉ gửi một mảnh giấy. Tôi muốn họ hiểu tôi, và mặc dù tôi có thể có được một chút về điều đó qua khi gửi ra rằng thư xin việc không phải là hoàn toàn tôi. Có rất nhiều yếu tố để nhận được rằng công việc đầu tiên, không chỉ là họ nhìn vào giáo dục và kinh nghiệm chuyên môn của bạn, nhưng họ muốn biết bạn và đảm bảo phù hợp cho công ty. Mỗi công ty có cá tính riêng của nó, văn hóa, và bản sắc vì vậy việc tìm kiếm các cá nhân cho công ty đòi hỏi một sự cân bằng các kỹ năng và tính cách. Phỏng vấn thông tin là những gì cho phép họ để có được để biết rằng mức độ cá nhân và hy vọng có được bàn chân của bạn trong cửa.
    5. Cà phê là bạn của bạn
    Điều này nên được khá tự giải thích, thêm tăng của caffeine sẽ giữ cho bạn đi giờ sau khi giờ bạn ngồi tại bàn của bạn vào cuối vào ban đêm hoặc sáng sớm khi bạn có để có được chi tiết cuối cùng được thực hiện trước thời hạn. Nhưng đi ra ngoài để có được tách cà phê sẽ giúp bạn có được từ bàn làm việc của bạn, nhận được một số không khí trong lành, và mang đến cho bạn trở lại với một tinh thần đổi mới và tăng cường năng lượng, do đó bạn có thể tập trung vào công việc ở bàn tay. Vì vậy, thưởng thức chén và nhận được trở lại làm việc.
    Nguồn archdaily.com

    10 phẩm chất để trở thành KTS vĩ đại


    1. Có Kỹ năng giao tiếp tốt: Một kiến trúc sư vĩ đại đã và kỹ năng giao tiếp bằng lời bằng văn bản xuất sắc và có thể tổ chức các cuộc thảo luận hiệu quả với khách hàng và các nhà xây dựng để đảm bảo mỗi bên có đầy đủ thông muốn và nhu cầu cho các dự án trong tầm tay.


    2. Nghe tuyệt vời sử dụng kỹ năng: Một kiến trúc sư phải có kỹ năng nghe tuyệt vời để nắm bắt đầy đủ những gì nó được các khách hàng là sau đó, cũng như để có hiệu quả nhu cầu của các nhà xây dựng và các bên khác tham gia thực hiện các kiến trúc sư thiết kế của một.

    3. Cho thấy mạnh Vẽ / Kỹ năng ký họa: Một kiến trúc sư vĩ đại phải có chất lượng cao, vẽ và vẽ kỹ năng, hoặc là thông qua chương trình máy tính hoặc bằng tay.


    4. Có một cảm giác tuyệt vời của thiết kế: Great kiến trúc sư có một mắt cho thiết kế tốt và có thể dịch các ý tưởng trên giấy để cho khách hàng và xây dựng.


    5. Solid sở hữu năng lực kỹ thuật: kiến trúc sư vĩ đại có thể hội nhập thành công cơ khí, điện, và cơ cấu thành phần vào thiết kế của họ cũng như các tài khoản cho các yêu cầu đặc biệt của vật liệu xây dựng cụ thể.


    6. Có khả năng Giải quyết Vấn đề là: Một kiến trúc sư vĩ đại phải có kỹ năng giải quyết vấn đề sắc bén. They need to be able to identify problems as soon as they arise (or before they arise) and develop rapid solutions to address them. Họ cần có khả năng xác định vấn đề ngay khi chúng phát sinh (hoặc trước khi chúng phát sinh) và phát triển các giải pháp nhanh chóng để giải quyết.

    7. Có một cảm giác tốt của doanh nghiệp: Kiến trúc sư cần được nhận thức sâu sắc của phía doanh nghiệp của thế giới thiết kế để phát triển các giải pháp thiết kế thực tế.


    8. Tin tưởng vào hợp tác: Kiến trúc sư phải có khả năng làm việc trong một môi trường đội - nhiều mẫu thiết kế là công việc của nhiều hơn một kiến trúc sư. The entire design-build process, as well, is a collaboration between architects, engineers, designers, and builders. Việc thiết kế toàn quá trình xây dựng, là tốt, là sự hợp tác giữa các kiến ​​trúc sư, kỹ sư, nhà thiết kế, và xây dựng.


    9. Có thể hình dung một dự án: Một kiến trúc sư vĩ đại có một ý thức tầm nhìn. They are able to visualize the end results through all steps of the designing and building processes. Họ có thể hình dung kết quả cuối cùng thông qua tất cả các bước của quy trình thiết kế và xây dựng.

    10. Có một Passion for / Công việc của cô ấy của ông: Các kiến trúc sư thực hiện nhất là những người làm việc trong lĩnh vực này vì họ thích nó. Passionate architects tend to have a tremendous drive and work ethic, as well. Đam mê kiến ​​trúc sư có xu hướng có một ổ đĩa lớn và làm việc đạo đức, là tốt.

    Nguồn: http://3d4a.vn/forum/showthread.php?t=23874

    Nghề kiến trúc - cuộc đua maraton

    hs1.jpg

    Kiến trúc là một cuộc chạy maraton, phải 30 năm sau anh mới bộc lộ được mình. (Thom Mayne - giải thưởng kiến trúc Pritzker 2005)
     
    Năm 1956, Jorn Utzon tham gia cuộc thi kiến trúc quốc tế về Nhà hát Opera Sydney. Ông gửi các bản phác thảo quá sơ lược nên bị loại. Giờ giải lao, các thành viên Ban giám khảo đang uống cafe, chủ tịch hội đồng giám khảo là kiến trúc sư nổi tiếng Eero Saarinen tranh thủ xem lại các bài thi bị loại. Bị các ý tưởng của Utzon thu hút, ông ngắm lại rất nhiều lần rồi gọi các thành viên khác vào xem và kết luận: “Thưa các vị, đây mới là giải nhất của chúng ta”. Và nhà hát Opera Sydney với các bán vòm mỏng tang, trắng muốt như những cánh buồm đang lướt nhẹ trên vịnh Sydney, công trình kiến trúc đẹp nhất của thế kỷ 20 đã bắt đầu bằng chính từ bài thi loại ấy.

    Đã bao giờ bạn có ý nghĩ: công trình kiến trúc đẹp nhất thế kỷ 21 đang nằm đâu đó trong núi ý tưởng phong phú của bạn? Và bạn đang bị hấp dẫn bới thế giới đầy đam mê sáng tạo của kiến trúc? Hãy cùng khám phá thế giới của những kiến trúc sư ngay nhé.

    Kiến trúc sư – họ là ai?

    Kiến trúc sư là những chuyên gia được đào tạo và cấp bằng về nghệ thuật và khoa học thiết kế các công trình xây dựng. Họ biến những nhu cầu của con người về nơi ở, sinh hoạt, vui chơi, làm việc... thành hình ảnh và đồ án của các công trình mà sau đó sẽ xây dựng bởi người khác.
     
    Kiến trúc sư làm gì?

    Dựa vào các đơn đạt hàng, các yêu cầu cụ thể, kiến trúc sư vạch đề cương công việc, vẽ mô hình không gian, hình khối, màu sắc công trình. Các nội dung đó được trình bày trên bản vẽ. Nhiều kiến trúc sư còn tham gia theo dõi thi công.
      
    uc1.jpg
      Nhà hát Opera Sydney - công trình kiến trúc đẹp nhất thế kỉ 20
      
    Công tác thiết kế quy hoạch

    Kiến trúc sư quy hoạch được đào tạo để tham gia các lĩnh vực như: quy hoạch vùng, quy hoạch đô thị, thiết kế đô thị và thiết kế cảnh quan.
    • Bắt đầu công việc, các kiến trúc sư quy hoạch thường phải đi đến các địa phương để nắm hiện trạng xây dựng: hệ thống đường sá, điện nước, các di sản kiến trúc, dân cư…
    • Vạch đề cương công việc. Sau khi được phê duyệt mới bắt tay vào thiết kế (vẽ hình mẫu đô thị, không gian đường phố…)
    • Hoàn thành hồ sơ thiết kế và bảo vệ trước cơ quan chức năng, chủ đầu tư…
    Tùy vào độ rộng và phức tạp của đồ án, các kiến trúc sư quy hoạch thường làm việc theo nhóm.

    Thiết kế kiến trúc công trình

    Đây là phần việc thu hút đông đảo kiến trúc sư nhất. Nhà ở, cửa hàng, siêu thị, cơ quan, rạp hát, bảo tàng, thư viện… là đối tượng thiết kế của kiến trúc sư công trình. Thiết kế kiến trúc công trình đề cao năng lực cá nhân. Tìm ra ý tưởng và tạo hình tác phẩm là giai đoạn khó và mất nhiều thời gian nhất.

    Các bước công việc cũng tương tự với các kiến trúc sư quy hoạch: thực địa, vạch đề cương, phác thảo tìm ý, vẽ hình mẫu không gian chức năng, xác định kết cấu, làm việc với các kỹ sư, hoàn thành hồ sơ thiết kế và bảo vệ trước các bên liên quan, kiểm tra công trình trong giai đoạn thi công.

    Thiết kế nội thất

    Thiết kế nội thất là trang trí bên trong công trình, thiết kế, bố trí lựa chọn các thiết bị trong nhà như: bàn, ghế, trần, đèn, trang trí tường, sàn… Thiết kế nội thất đòi hỏi kiến trúc sư phải có kiến thức về văn hóa xã hội và mĩ thuật. Một căn nhà thoáng mát hay chật chội, sang trọng hay thanh nhã, mộc mạc… phụ thuộc rất nhiều vào tài năng của kiến trúc sư nội thất.

    Những phẩm chất cần có để trở thành một kiến trúc sư
    • Năng lực tư duy thẩm mỹ trong không gian, nhận thức và tạo dựng cái đẹp
    • Khao khát sáng tạo, đam mê hình khối, háo hức tạo dựng công trình
    • Kiên trì, sáng tạo, ham học hỏi
    • Có bản lĩnh, kiên định
    • Đặc điểm về giới cũng đáng lưu ý. Những đòi hỏi về khả năng làm việc cường độ cao, áp lực công việc nặng khiến tỷ lệ nữ làm việc trong ngành này không cao
    Học ở đâu?

    Bạn có thể học ngành này tại nhiều trường ĐH trên cả nước; phía Bắc: trường Đại học Kiến trúc Hà Nội, Khoa Kiến trúc của các trường Đại học Xây dựng, Đại học Dân lập Đông Đô, Đại học Dân lập Phương Đông, Viện ĐH Mở; phía Nam: Đại học Kiến trúc Tp. Hồ Chí Minh, Khoa Kiến trúc của các trường ĐH Dân lập Văn Lang, ĐH Dân lập Hồng Bàng, ĐH Khoa học Huế

    Những thông tin trên chỉ mới vén một phần tấm màn để chúng ta có thể nhìn vào thế giới hấp dẫn của những kiến trúc sư, liệu bạn có phù hợp với ngành học này không? 
    Theo Tủ sách hướng nghiệp - Nhất nghệ tinh (NXB Kim Đồng)

    Trách nhiệm của người kiến trúc sư


    SGTT.VN - Nhân kỷ niệm 30 năm Thành lập Hội KTS TP.HCM, kiến trúc & đời sống mở bàn tròn trên báo trao đổi xung quanh đề tài trách nhiệm của người kiến trúc sư. Chúng tôi xin giới thiệu một số ý kiến của các kiến trúc sư và người ngoài giới về đề tài này.
    Một nghề nhạy cảm
     Ths. KTS Nguyễn Thu Phong: Nghề kiến trúc là một nghề nhạy cảm với những đổi thay của lịch sử và tiến trình xã hội mà thời đại đang diễn ra. Người kiến trúc sư cũng vậy, là nhân tố tác giả chuyển tải những chuyển biến xã hội đó, tác phẩm kiến trúc cũng phản ánh sự cảm quan cá nhân dễ lay động của chủ thể tác giả. Có thể nói, đôi lúc những cái hay cái dở của công trình cũng ẩn chứa nỗi lòng tác giả kiến trúc sư. Mối liên hệ hữu cơ này không thật sự rõ nét như việc sáng tạo của một hoạ sĩ, nhạc sĩ. Kiến trúc sư được trả tiền để tham gia thiết kế với một đội ngũ các chuyên gia kỹ thuật xây dựng, cùng kiến tạo nên công trình. Nhưng nếu hiểu đơn thuần công việc đó đơn giản là sự thuê mướn nhân công chuyên gia, thì điều đó đã giết chết sự sáng tạo của kiến trúc sư.
    Điều đáng tiếc là trong giai đoạn hiện nay, khi kinh tế và sự chi tiêu đang thắt chặt các chủ đầu tư, thì những thành quả tiến bộ trong quan hệ ngày càng công minh hơn giữa chủ đầu tư và kiến trúc sư vốn được tiến bộ rất khó khăn trong thập niên đầu tiên của thế kỷ 21, lại có dấu hiệu thoái hoá. Sự mặc cả phí thiết kế, sự không sòng phẳng trong thanh toán hợp đồng kiến trúc, sự giằng co, tạo dựng lý do để không trả tiền cho kiến trúc sư, sự lạm dụng vắt kiệt sức tư vấn của kiến trúc sư qua những tình huống quá đáng và không chuyên nghiệp, sự đặt hàng sáng tác kèm đặt hàng chạy giấy phép… đã giết chết lòng tự trọng, cảm hứng và tổn thương đến con tim “nhạy cảm” của người kiến trúc sư. Sự đối phó là sự chai lì, sự vô cảm tương ứng, làm cho xong việc, làm đối phó, bỏ ngoài tai hay lặng lẽ rút lui khỏi cuộc chơi… phần thiệt, phần buồn đều về phía kiến trúc sư.
    Chúng tôi phỏng vấn nhanh, gần 100% KTS đều không hài lòng với môi trường hành nghề, với công việc, đều than thở, chua chát… Với thái độ đó, làm sao có được tác phẩm tốt. Tiền trả công thì có thể sống được, nhưng tác phẩm “khỏe mạnh, thanh tao và có tư tưởng riêng” thì là điều xa vời
    Nếu kiến trúc là một nghề chỉ để sống, để kiếm tiền thì đó là kinh doanh kiến trúc (nếu là chủ doanh nghiệp) hay chỉ là kỹ thuật viên kiến trúc (nếu làm chuyên môn). Kiến trúc không phải nghề để sống đủ tồn tại vật chất, Kiến trúc đúng là nghề để sống, đáng sống, nếu sự sống ấy nuôi dưỡng cả tâm hồn.
    Nghề kiến trúc hồn nhiên
     KTS Dương Hồng Hiến: Nếu được nói về điều gi cho nghề kiến trúc sư mà tôi theo đuổi 30 năm nay, thì tôi xin nói ngay đó chính là một chặng đường dài của những niềm hy vọng hồn nhiên không bao giờ dứt của mình.
    Tôi còn nhớ, ngày đầu tiên “nép mình” sau lưng ông sếp kiến trúc sư trong lần đầu đi công tác, với những bỡ ngỡ của một người học việc, tôi vẫn còn nhớ như in trong ký ức những kỷ niệm khó quên của nghề nghiệp. Và ngày nay, khi mọi việc đối với mình đều là “chuyện nhỏ” thì điều lớn nhất không thay đổi của tôi chính là một niềm hy vọng vào ngày mai tốt đẹp hơn. Nghĩa là những gì khó khăn của bây giờ sẽ được thay đổi theo đúng quy luật của nó.
    Bởi vậy, khi nhắc đến câu nói của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt “ Kiến trúc sư cũng là một nghề, nhưng không phải chỉ là một nghề để kiếm sống” khiến tôi phần nào hiểu ra một góc nhìn khác của công việc tôi đang làm đã được đặt tên bởi một người ngoài nghề.
    Suy cho cùng, nghề nào cũng để kiếm sống nhưng nó vẫn có những khía cạnh không phải chỉ để kiếm sống. Người làm bác sĩ có cái đam mê của nghề bác sĩ, nghề làm báo có danh dự của người làm báo, người làm thợ xây có uy tín của mình. Và nghề làm kiến trúc cũng vậy: vết chân của kiến trúc sư chính là công trình để lại cho hậu thế. Điều đáng nói, chúng tôi không phải tạo tác ra một thứ cho người ta ngắm nhìn, hay sờ mó mà nó làm nơi chốn cho người ta sống, sinh hoạt đi ra đi vào, vui buồn theo không gian mà nó nhảy múa trong đó. Và cũng qua đó, giá trị gia tăng của vật thể do kiến trúc sư tạo ra có thể truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác cộng dồn lại.
    Vậy mà, trong suốt chặng đường mà chúng tôi đi qua đó, biết bao sự vùi dập, biết bao sự thờ ơ, lãng quên, hạ thấp giá trị của kiến trúc sư dường như bất tận. Từ dạo người ta không biết kiến trúc sư là gì, còn gọi nhầm là ông “kỹ sư kiến trúc”. Dạo đó người ta còn không biết một công trình sản sinh ra đầu tiên phải là của kiến trúc sư, nhà thầu trở thành người quyết định hết cho một công trình. Và cho đến khi người ta biết phải cần đến kiến trúc sư thì việc trả giá, dìm giá, phá giá giữa chủ đầu tư và kiến trúc sư, giữa kiến trúc sư với kiến trúc sư xảy ra kịch liệt mà chẳng có một luật lệ nào bảo vệ, hướng dẫn hoặc khống chế. Ngay cả tinh hoa công việc của kiến trúc sư thường nằm trong cái thiết kế sơ phác và thiết kế cơ sở thì đơn giá thiết kế nhà nước cũng đánh đồng nó vào trong giá trị một cuốn dự án khả thi! Tuy vậy, tôi vẫn hồn nhiên hy vọng, vẫn cắm cúi vẽ, vẫn thi cử các dự án như những ngày đầu vào nghề. Tôi có được nhiều dịp lang thang ở nhiều đất nước, thấy người ta thành tựu rạng rỡ, tôi vẫn muốn hỏi điều gì làm nên thành công nơi họ, điều gì họ có, mình không có, điều gì mình có họ không có. Để rồi tự cho mình một câu trả lời sao cho ngắn gọn nhất để giải quyết thắc mắc này. Sau nhiều nghĩ suy, tôi cho là: “Nếu tất cả mọi người trong chúng ta làm việc không phải chỉ để kiếm sống thì chắc là cái gì cũng thành công”.
    Đôi khi tôi tự hỏi
     KTS. Nguyễn Ngọc Dũng: Đôi khi tự hỏi, mình đang làm gì? Vẽ gì? Sáng tạo điều gì? Và cũng muốn vất bỏ hết để tự tìm niềm vui trong trang sách, hay nghiên cứu một điều tầm thường, nhỏ nhoi nào đó, nhưng thực sự nhìn mọi chuyện đang diễn ra vẫn cứ băn khoăn, trăn trở, nhìn những không gian sống, kỷ niệm, Sài Gòn xưa và di sản của nó lần lượt mất đi bởi sự tham lam của các nhà đầu tư chỉ biết lợi nhuận. Hay nhìn hàng ngàn dự án chia lô, đường xá nhỏ như sợi chỉ đan xen, chia cắt lô nhô màu sắc, bát nháo kiểu dáng nhức mắt, phá nát quy hoạch thành phố 300 năm tuyệt đẹp với màu sắc của cây cối công viên, bờ sông, kênh rạch mượt mà. Những quảng trường, trục chính nối kết các công trình cổ đang bị cao ốc vây bủa xung quanh. Những cửa ngõ ra vào thành phố, hàng loạt nhà phố, chia lô bám sát lan toả, phình rộng…
    Cuộc sống của bạn và tôi đang phải đối diện với ô nhiễm, kẹt xe, ngập lụt và tai nạn rình rập… Đôi khi muốn góp ý rồi thảng thốt, rồi kêu gào nhưng mọi chuyện vẫn cứ trôi theo dòng sự kiện… Vì tiếc nuối những điều đó lý ra có thể ngăn chặn được, lý ra có thể dự báo, bởi cái thiên chức lỡ dấn bước vào, lỡ mang dòng máu của “kiến trúc sư”.
    Đôi khi nhìn những con số được thống kê hàng chục ngàn người chết mỗi năm vì tai nạn giao thông, vì “đô thị xe máy”, vì sự bất cập, bỏ lơ của Nhà nước để người dân tự bơi với phương tiện đi lại, dành dụm mua chú ngựa sắt, đổ xăng, thay nhớt, vá lốp để rồi nơm nớp bị tai nạn, nơm nớp bị cấm xe vì giao thông tắc nghẽn mà lý ra điều này đã được dự báo hàng chục năm trước. Bây giờ đúng là nan giải, hàng tỷ tỷ tiền phải đổ ra để sửa sai, xây lại thành phố với giao thông công cộng? Xây lại các khu chức năng cho phù hợp 10 phút đi bộ, nối mạng giao thông, hàng triệu xe máy của dân sẽ đi về đâu? Không có câu trả lời? Kiến trúc sư là tôi đang băn khoăn tự hỏi? Đôi khi tôi tự hỏi, hàng trăm tỷ mỗi năm và vốn ODA hàng tỷ đô la nữa đầu tư, xây dựng cho ngành xây dựng cơ bản, đầu tư công… Nhưng bạn và tôi, những người hành nghề thiết kế lại đứng ngoài cuộc? Những công trình, dự án đó do ai đầu tư, làm chủ đầu tư? Họ có phải khách hàng không? Hay những điều đó phải xin cho, trình duyệt, thẩm định và ý kiến, thoả thuận? Dây chuyền khép kín từng bộ, sở, ngành địa phương đóng cửa tự làm? Những cơ quan đó có còn những công ty xây dựng, công ty thiết kế trực thuộc không? Nếu còn thì bao cấp vẫn còn. Những món hàng xây dựng cơ bản đó, có thể “xin” được. Bạn đừng ngạc nhiên tại sao quốc hội kêu lên thất thoát trong xây dựng cơ bản 20 – 30% trên hàng đống tiền đầu tư công mỗi năm!! Nhưng sản phẩm làm ra thì đến nay báo chí đã đăng nhiều rồi về sự xuống cấp, hư hỏng, trùm mền… Đôi khi tôi tự hỏi “Kiến trúc sư là một nghề không chỉ để kiếm sống” mà cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã từng nói, phải chăng nó cứ làm tôi băn khoăn tự hỏi? Tôi phải vẽ, viết gì nữa đây??...
    Kiến trúc sư không chỉ làm đẹp cho từng căn nhà
    Trách nhiệm của người kiến trúc sư không chỉ ở từng ngôi nhà đơn lẻ
     Diễn viên điện ảnh – MC Thanh Mai: Tôi từng làm nhà và sửa chữa cơ sở kinh doanh của mình nên cũng biết sơ qua công việc của người thiết kế. Theo tôi, kiến trúc sư là người sẽ giúp cho mình tìm giải pháp, thể hiện được những ý thích của mình bằng bản vẽ cụ thể, họ thể hiện được phong cách mà mình lựa chọn. Thể hiện cụ thể những không gian, chi tiết để làm sao mình có một nơi ở hoặc kinh doanh đẹp và hiệu quả. Đấy chỉ mới nói đến việc cụ thể của riêng tôi. Nhìn rộng ra thì có lẽ ở Việt Nam mình cần nhiều góp sức của kiến trúc sư hơn nữa, vì khi đi ra ngoài đường tôi thấy nhà cửa còn lộn xộn, nhà chưa đẹp và thiếu tổng thể hài hoà.
    Tôi nghĩ, trách nhiệm của mỗi kiến trúc sư ngoài việc làm đẹp cho khách hàng, còn phải góp sức bằng các thiết kế cũng như tư vấn cho khách hàng làm sao để căn nhà của họ hài hoà với xung quanh, mỗi căn nhà phải là một thành phần tạo nên những con phố đẹp, khu phố đẹp. Muốn vậy, còn cần sự góp sức của người dân, ví dụ như sao không cùng nhau bàn về màu sắc, một con đường, hay là cùng nhau trồng cây cho một khu phố để cảo tạo phần nào nơi mình sống. Những kiến trúc sư thiết kế quy hoạch phải cùng các cấp quản lý tạo nên những quy hoạch tương lai, để dự định trước được sự phát triển không ngừng của một đô thị, của một khu vực. Tôi nghĩ vai trò của người kiến trúc sư rất là quan trọng, vì họ có trách nhiệm với xã hội chứ không chỉ làm đẹp từng căn nhà riêng lẻ.
    Kiến trúc sư là người tạo nên mỹ quan đô thị
     Ông Lê Đăng Khoa, CEO công ty Ba Lá Xanh: Khi tôi xây nhà, kiến trúc sư giúp cho tôi rất nhiều, mình có nhiều mong muốn và nhờ họ gạn lọc, chọn ra cái gì cần thiết và biến nó thành hiện thực.
    Ngôi nhà của tôi là nơi tôi cảm thấy thoải mái, thư giãn, tụ họp gia đình và bạn bè. Từ khi có nhà mới, gia đình tôi sum họp nhiều hơn và tôi có thêm năng lượng cho công việc kinh doanh. Nhờ người thiết kế, tôi có thể nắm được vấn đề về chi phí cho căn nhà của mình.
    Khi tôi bắt đầu xây thì khu nhà tôi ở rất ít nhà, hiện nay mọi người cũng bắt đầu xây dựng, có lẽ vì căn nhà của tôi nó góp phần làm cho khu phố mới này trông khang trang hơn. Nếu những người thiết kế những căn nhà khác trong khu cũng góp phần làm cho các công trình trông hài hoà thì có lẽ sẽ có một khu phố đẹp và rộng hơn là một con đường đẹp, một thành phố đẹp.
    Vai trò của người kiến trúc sư thực sự quan trọng bởi họ chính là người sẽ tạo nên mỹ quan đô thị, nếu mỗi căn nhà chỉ đẹp phía bên trong mà không tạo nên sự hoà hợp với bên ngoài thì có phần nào lỗi của những người thiết kế. Tất nhiên, muốn có vẻ đẹp của sự đồng bộ còn cả một quá trình và một chính sách của những người có vai trò.
    Kiến trúc sư phải vừa nhìn rộng, vừa chi tiết
     Lê Xuyên Sơn Trùng Dương, chủ nhà số 2 đường Hoa Sữa, Q. Phú Nhuận, TP.HCM: Tôi là người xây nhà lần đầu nên kiến trúc sư đã tư vấn cho tôi rất nhiều, như ngôi nhà tôi ở hướng tây lại nằm góc đường nên phải vát xéo. Kiến trúc sư đã giải quyết cho tôi những vấn đề đó và thêm các không gian sống thoải mái.
    Ngôi nhà tôi nằm ở góc phố nên kiến trúc của nó sẽ nhiều người nhìn thấy và một phần nào là cảnh quan của con đường này. Nhà mình xây sau nên người thiết kế có tham khảo các nhà xung quanh để làm sao cho bên ngoài của mình có kiểu dáng và màu sắc tương đối hoà hợp với xung quanh và không bị lỗi nhịp.
    Theo tôi, đó là trách nhiệm mà mỗi người kiến trúc sư phải làm và suy nghĩ trước khi thiết kế công trình dù lớn hay bé. Nếu kiến trúc sư nào cũng vận động chủ nhà của mình là cái đẹp bên trong nhà phải đi cùng với vẻ đẹp bên ngoài của căn nhà có sự đồng bộ với các nhà khác và cảnh quan xung quanh thì có lẽ sẽ tốt hơn cho kiến trúc thành phố mình.
    Người kiến trúc sư không chỉ cần cái nhìn sâu rộng hơn về một tổng thể lớn mà họ phải góp sức bằng những việc cụ thể, bằng những công trình cụ thể thì mới mong cho thành phố trông khang trang hơn.
    Họ là những thế hệ kiến trúc sư trẻ, một người vừa tốt nghiệp, một người sắp ra trường. Với trang bị là kiến thức được học từ nhà trường, họ mang theo những hoài bão, ước muốn để ngày một hoàn thiện mình hơn, đóng góp nhiều hơn năng lực của mình vào thế giới kiến trúc thông qua những công việc, sản phẩm, ý tưởng sáng tạo… Bộ mặt kiến trúc đô thị và sự phát triển tương lai của thành phố cần thêm nhân tố mới và những đóng góp nhiều hơn nữa của thế hệ kiến trúc sư trẻ hôm nay.
    KTS Nguyễn Thành Lâm – Tốt nghiệp thạc sĩ năm 2010, chuyên ngành kiến trúc – thiết kế công trình tại đại học Newcastle, Anh.
    Ở Anh, với ngành thiết kế công trình thì cả người bản xứ và du học sinh cũng không nhiều người theo học. Ở bậc đại học, lớp tôi có 150 người, khi tốt nghiệp còn lại khoảng 60, lên thạc sĩ chỉ còn 15. Lúc ra trường chỉ có hai người tìm được việc làm tại Anh, mà đó là việc thời vụ, làm công trình trong 2 – 3 tháng xong rồi chưa biết sẽ làm gì tiếp. Với người bản xứ kiếm việc đã khó, bạn bè tôi nộp cả trăm đơn xin việc nhưng vẫn chưa tìm được việc. Là sinh viên nước ngoài thì còn khó kiếm việc hơn bởi lệ thuộc nhiều tiêu chí, thứ hạng được chọn để có việc làm ở Anh. Cỡ như tôi phải ở mức 7 đến 13, ưu tiên hàng đầu vẫn là người bản xứ, sau đến các vùng lãnh thổ thuộc Anh… và nhiều tiêu chí khác nữa mới đến lượt mình. Làm việc ở Anh cũng không có nhiều công trình vì cơ sở hạ tầng, kiến trúc đô thị đã hình thành và gần như hoàn hảo, công việc giờ chủ yếu sửa sang và nâng cấp nhà cửa chứ không có nhiều cơ hội xây mới, bởi thế việc làm không nhiều. Tôi muốn làm việc sau tốt nghiệp ở Anh một thời gian, ban đầu tôi dự định là 5 năm, nhưng kiếm việc thật khó, sau thì dự định làm khoảng một năm để được cấp thẻ hội viên của Hội kiến trúc sư nhưng thấy cơ hội không nhiều nên tôi trở về Việt Nam kiếm việc.
    Ở Anh, việc học nặng về thực hành hơn, một đồ án làm trên mười mô hình, các giảng viên hướng dẫn sẽ góp ý trực tiếp trên đó. Học lý thuyết cả tuần chỉ 1 – 2 buổi, và ở các tiết thực hành thì nặng tính làm việc theo nhóm nhiều hơn. Điều đó rất quan trọng vì thực ra các công trình kiến trúc đô thị càng về sau, càng cần phải có quy mô, tiện ích, tính năng nổi trội và mức độ khó trong thiết kế, xây dựng, hơn hẳn những công trình cũ, vì vậy cần phải có sự phối hợp của nhiều ý tưởng và nhóm làm việc mới có thể làm được.
    Khi tốt nghiệp ra trường, tiêu chí tìm việc của tôi là chọn các công ty nhỏ, vừa phải, vì nơi đó mình có được nhiều lựa chọn để làm nhiều việc cùng lúc, chứ không chuyên vào một mảng cụ thể như kiểu làm việc tại các công ty lớn, nổi tiếng. Sau thời gian làm nhiều mảng thì mình sẽ chọn lĩnh vực thích nhất và tập trung đầu tư thêm, như vậy sẽ có nhiều kinh nghiệm và va chạm nghề nghiệp hơn.
    Ban đầu khi còn học ở Anh, tôi nghĩ về nước chắc sẽ dễ kiếm việc làm, nhưng hoá ra lại khó. Hiện thời tôi đang trong giai đoạn nghỉ để chuẩn bị nhận công việc mới cho một công ty thiết kế của nước ngoài có chi nhánh tại Việt Nam. Tôi muốn làm những công trình nhà ở nhỏ, vừa phải, phù hợp với sức mình trước để tích luỹ kinh nghiệm trước đã.
    Nguyễn Đức Diễm Quỳnh – sinh viên năm thứ năm, chuyên ngành thiết kế nội – ngoại thất đại học Kiến trúc TP.HCM.
    Ngành thiết kế nội – ngoại thất tách ra từ ngành Mỹ thuật công nghiệp gồm các chuyên ngành: tạo dáng, thời trang, đồ hoạ và thiết kế nội – ngoại thất, tôi học trong một lớp có 60 sinh viên nhưng đa phần là nữ. Trong lĩnh vực thiết kế, tôi đặc biệt yêu thích những chi tiết nhỏ, nặng về tiểu tiết và chất liệu cùng kỹ thuật xử lý như thêu, đan, móc, để tạo thành các sản phẩm trang trí nhỏ, nhưng có cá tính và đặc trưng riêng.
    Dù chưa có kinh nghiệm làm những công trình thiết kế trang trí nội thất, nhưng tôi biết thế mạnh của mình và tôi sẽ phát huy nó trong lĩnh vực nghề nghiệp. Hiện tại thì tôi cùng nhóm bạn học thường thiết kế những chi tiết trang trí nội thất nhỏ, chẳng hạn như rèm cửa, khăn trải bàn, áo gối… hay dựng không gian, triển khai bản vẽ, sắp đặt, bố cục ánh sáng và sử dụng chất liệu đa dạng để thử nghiệm trong trang trí nhà cửa nhiều hơn. Các mẫu thiết kế có một chút nét cổ điển, đơn giản nhưng phải tinh tế, mang âm hưởng hiện đại và có sự chắt lọc kỹ lưỡng.
    Hiện tại tôi chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp, tôi đang dành thời gian này làm đồ án tổng hợp, nghiên cứu chuyên đề để chọn ra đề tài làm đồ án tốt nghiệp. Tôi sẽ thực hiện một đồ án về bảo tàng mỹ thuật đương đại. Tôi thích những gì liên quan đến thị giác, nghệ thuật sắp đặt, do vậy sau khi tốt nghiệp kiến trúc, tôi dự định sẽ học tiếp về mỹ thuật, khi đã bổ sung kiến thức nền tương đối ở cả hai mảng kiến trúc và mỹ thuật, sau đó mới tính đến chuyện làm nghề. Và định hướng nghề nghiệp tôi chọn là sẽ kết hợp theo một nhóm những bạn có cùng phong cách, ý tưởng sáng tạo để hình thành những phong cách trang trí nội thất riêng, có ý đồ, có tên gọi cụ thể và phân ra thành từng dòng sản phẩm trang trí nội thất nhất định.

    Theo sgtt.vn

    Học đồ án như thế nào cho hiệu quả


    Sinh viên kiến trúc (SVKT) sáng tạo, thông minh, nhiệt huyết nhưng cũng rất kỳ lạ. Ai cũng có thể kể ra được các căn bệnh mãn tính dường như khó cứu chữa của SVKT qua những buổi thông đồ án.
    1. Ngày đầu nhận nhiệm vụ - hào hứng mạnh mẽ, đầy hứng khởi
    2. Ngày kế tiếp, phân tích nhiệm vụ, hiện trạng khu đất - Khí thế hừng hực vẫn còn cũng với bao nhiêu kỳ vọng
    3. Ngày thứ 3, trình bày ý tưởng ban đầu - đa số bế tắc, chưa bắt tay vào làm và khất nợ
    4. Ngày tiếp theo - vắng nửa lớp
    5. Ngày tiếp theo nữa - nửa lớp hôm trước vắng đi đủ, nhưng nữa lớp hôm trước đi hôm nay lại vắng
    6. Ngày kế tiếp - Thông ý bằng nửa tờ A4  (vẽ xấu quá không dám vẽ to)
    7. Ngày kế tiếp - Thầy điểm danh cho em đi, à em còn được nghỉ mấy buổi nữa
    8. Ngày kế tiếp - Ơ sao hướng Bắc lại quay bên này nhỉ?
    9. Ngày kế tiếp - 1/3 lớp nghỉ quá số buổi cho phép - Thầy cho em học tiếp với, em hứa sẽ không nghỉ buổi nào nữa
    10.Những ngày còn lại, không đủ để làm cái gì cả.
    11. Thể hiện - Lụt - nộp muộn - vẽ xấu - "nhảy" đồ án
    Trên đây chỉ là rút gọn của cả quá trình học đồ án không hiệu quả. Và thực ra, sinh viên không có lỗi, chẳng qua họ bị mất phương hướng mà thôi. Không tìm được hứng thú trong môn học đáng giá nhất của cái nghề này. Có lẽ là do họ thiếu người động viên, kích lệ, thiếu môi trường học tập thân thiện, thiếu nhận thức đúng đắn về việc học nghề...
    Tôi vẫn thường nói, chẳng ai giúp các em đâu. Muốn tốt thì cố gắng theo đuổi, cảm thấy học nhầm nghề thì nên nghĩ lại. Đồ án là môn quan trọng nhất, sau này kiến thức của nó sẽ dùng trực tiếp vào công việc hàng ngày.

    Còn 1 kiểu nữa thật khó hiểu của sinh viên, hình như từ nhỏ các em được dạy cách học là đủ, đúng -> điểm cao. Không ai nói cho các em biết là ngoài cuộc sống, sự cạnh tranh là rất lớn. Nếu thiếu cạnh tranh sẽ không thể tồn tại và phát triển.
    Các câu hỏi thường đặt ra với mỗi đồ án:
    - Thầy ơi, làm mô hình có được cộng điểm không?
    - Phải vẽ mấy mặt cách hả thầy, em không cắt qua thang được không?
    - Phải vẽ mấy phối cảnh, có phải vẽ phối cảnh nội thất không?
    - Phải thể hiện mấy tờ A1
    - Có phải tô màu vào mặt bằng không?...
    Đại loại những câu hỏi như thế là rất nhiều, nhưng với sinh viên năm 1, 2 hỏi như vậy vẫn còn tốt vì nếu biết được họ sẽ làm đủ. Với sinh viên năm 4, 5 có khi họ biết thừa cân trả lời nhưng đến khi thể hiện cố tình trốn thể hiện 1 số thứ.
    Để trả lời những câu hỏi trên, tôi thường nói theo kiểu: Em có thể không cần vẽ cái mặt cắt, cái phối cảnh
    đấy, em có thể không cần tô màu như thế, tùy em quyết định. Thậm chí em có thể vẽ 1 tờ giấy cũng được hoặc không nộp bài cũng được. Người khác làm nhiều hơn em, tốt hơn em, họ sẽ có điểm cao hơn. Đấy là quy luật tự nhiên.
    Lời khuyên của tôi với sinh viên là: Hãy cố gắng thể hiện mình theo cách vượt quá sự mong đợi của giáo viên và những người khác. Khi đó, bạn sẽ nhận được kết quả tốt đến bất ngờ.
     Theo archkientruc.blogspot.com/